Do
Nova là đôi loa đứng mẫu nhỏ, hai đường tiếng, nên tôi tập trung áp dụng những
bài hát nhằm Đánh giá trung âm của cặp loa. Toàn bộ album Master Female
Audiophiles gồm các giọng nữ kinh điển dần xuất hiện trước mắt người dùng. Nova
có lẽ xác lập bộ nhớ âm nhạc chính xác, chi tiết và ổn định trong khán phòng.
Bản A Lover in Berlin đưa người dùng vào miền hoài niệm quá vãng với tông mầu
trầm, buồn qua giọng hát đượm mầu u uẩn của Keri Bremnes.
Tiếng contrabass khá
dày chơi với tốc độ trên trung bình không hề gây khó khăn cho Nova. Từng âm
bass ấm mộc tái hiện chính xác với đầy đủ độ nảy, độ ngân rung của dây đàn. Mỗi
khi nhạc công thay đổi kỹ thuật búng, móc hoặc đập cườm tay đều thể hiện rõ
ràng qua âm thanh. Những tiếng dây buông trầm sâu tái hiện khá tuyệt cú mèo đối
với đôi loa 2 đường tiếng. Tôi có cảm nhận/ như nhìn thấy bàn tay gảy đàn của
nhạc công. Dù chỉ là nhạc cụ nền, khi mờ, khi tỏ, nhưng tiếng piano vẫn khiến
người sử dụng biết được độ tròn, mọng, ngân vang ở các nốt trung, độ long lanh,
thánh thót ở nốt cao. Giọng hát của danh ca Na-uy Keri Bremners qua cặp Nova
mộc mạc, giàu cảm nhận/. Tưởng như ko thiết yếu, nhưng nhịp cymbal bằng chổi
kim sản phẩm thấp thoáng ở góc xa của âm hình là 1 trong số mệt tố xác lập nên
bộ nhớ âm nhạc khá sâu và rộng của đôi loa. Để thử độ động và cao cấp dải cao
của Nova, chúng tôi sử dụng bản test cần thiết Keith Don’t Go của Nils Lofgren
trong album Acoustic Live (Big Mo Recording, Vienna 1997). Với Keith don’t go,
bất kì lúc nào, ở đâu, Nils Lofgren cũng có khả năng làm "dân" nghe
chất ngất qua màn “ảo thuật” trên chiếc acoustic guitar với những giai điệu đẹp
như mơ. Trong lần nghe thử này, tôi gặp lại cảm giác bị dẫn dắt bởi từng giai
điệu khi hào hoa lãng mạn, lúc bùng nổ dữ dội từ chiếc guitar sắt trong tay Nils
Lofgren.
Với kỹ thuật chơi ghi-ta độc đáo không kém Mark Knopfler, Nils áp dụng
móng gẩy lồng trên ngón cái và dùng các ngón còn lại để đánh móc. Với sự kết
hợp kỳ lạ này, chiếc ghi-ta của Nil vừa có thể chơi các hợp âm đệm của 1 cây
ghi-ta accord, đồng thời có khả năng thực hiện phần solo của một cây guitar
lead thực thụ. Trong Keith Don’t Go, tiếng đàn của Nil dầy dặn và biến hóa
khiến nhiều người lầm tưởng có cả dàn ghi-ta chơi các bè khác nhau. Ở phần cao
trào thuộc nútkhúc kết, việc tái hiện tiếng ghi-ta dây sắt dồn dập được chơi
trên các nốt cao, cường độ lớn hầu như không thể ở các loa treble có cao cấp
thiết kế chưa đến tầm.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét